III. TIỂU PHẨM
3:
Chủ đề: Thu gom
và xử lý rác thải
Tên tiểu phẩm:
VỆ SINH BẢN LÀNG
Trần Thị Thu Huyền
Giàng Seo Páo
Nhân vật
-
A Sáu: Tổ
trưởng tổ vệ sinh môi trường bản Cát Cát
-
A Sử: Tổ
viên tổ vệ sinh môi trường - Người yêu Xá
-
Xá: Tổ
viên tổ vệ sinh môi trường - Người yêu Sử
-
Cở: Người
dân bản Cát Cát – Người yêu Sáu
-
Hoan: Cán
bộ vệ sinh môi trường huyện
Chuyện diễn ra
tại thôn Cát Cát, xã San Xả Hồ, huyện Sa Pa vào một buổi chiều cuối tuần, tổ
quét rác trong thôn đang làm vệ sinh làng bản.
1.
Thôn Cát Cát
Nắng rực rỡ trên
những triền ruộng bậc thang xanh mơn mởn, tiếng huýt sáo vui vui hòa điệu cùng
cánh đồng lúa rập rờn trong gió. Bước chân Xá đi bên ruộng lúa. Mái tóc đen
óng ả được cặp gọn gàng nhún nhảy theo từng bước chân cô.
A Sử đi sau, đôi
mắt vui tươi nhìn hút vào mái tóc Xá. Vừa nhìn anh vừa húyt sáo.
Xá quay lại, âu
yếm nhìn A Sử.
Xá: Gớm hôm nay yêu
đời thế!
A Sử: Không yêu mới là
lạ! – hát mấy câu giọng hài hước: Cảnh đẹp người xinh tình phơi phới!
Xá vội bước đi
tránh ánh nhìn âu yếm của A Sử.
Xá: Chỉ được cái
tán là giỏi!
Xá giật mình đá
phải một vỏ chai thuốc sâu ai đó vứt ngay trên bờ ruộng. Vỏ chai văng về phía
trước. Xá suýt ngã. A Sử bước vội lên đỡ Xá.
A Sử : (trêu Xá) Mới
nói thế mà đã run rồi à.
Xá: (vùng ra
khỏi tay A Sử) Người ta suýt chết mà còn đùa được à- rón rén nhặt
chai thuốc sâu lên, thở dài.
A Sử im lặng đi sau Xá.
Xá: Dân bản
ta nhiều người còn thiếu ý thức, thiếu hiểu biết. Dùng thuốc trừ sâu xong lại
vứt bừa bãi vỏ chai thế này. Ai dẫm phải thì nhiễm độc như chơi không cẩn thận bị vi trùng uốn ván là
nguy hiểm lắm. Mà lâu ngày, nước sẽ ngấm trôi theo các mạch chảy, không biết
bao nhiêu là nguy hiểm ẩn chứa trong đó!
A Sử: (trìu
mến nhìn Xá) Em đúng là bệnh nghề nghiệp! Em rửa chân ngay đi kẻo làm sao
thì khổ!
2. Đường làng thôn Cát Cát
A Sáu dùng xẻng gạt những hòn đá mắc ở dòng chảy sau
cơn mưa làm nước chảy lênh láng ra đường.
Xá cầm chai thuốc sâu vứt vào thùng rác rồi lúi húi
rửa chân gần đó.
A Sáu dùng hết sức đẩy một hòn đá to một cách khó
nhọc.
A Sáu: (ngẩng lên) Này! hai đứa mày giúp tao một tay đi, hòn đá nặng
quá. Trận mưa hôm qua tưởng nhỏ mà nhiều nước quá. Đúng là “nước chảy bèo
trôi”, à “nước chảy đá trôi” chứ. (Sử và Xá đi đến)
A Sử: Hòn đá
bằng nắm tay thế kia mà cũng không nhấc nổi, để tôi.
A Sáu: Làm mới khó chứ nói khoác thì anh đây cũng nói được Xá nhỉ? Chú nói sắp
thành thằng bé chăn trâu trên cung trăng rồi đấy.
A Sử: Ông bảo
ai nói khoác? Ông ghen tuông vớ vẩn rồi nói linh tinh
A Sáu: Mày thích gây
sự thật à (Sáu tát Sử một cái mạnh)
A Sử: Thật
đấy, tôi thích thật đấy (Sử du Sáu). Ông trêu ghẹo Xá, ông lại gây sự à.
Xá: Các anh cứ đánh
nhau đi, đánh chết đi, tôi không thèm can đâu, (Xá đứng trước Sử) mà có
giỏi thì đánh tôi đi, đánh tôi như con hổ ở rừng đuổi giết con nai ấy. Anh
đánh đi.
A Sáu: Thành thật tôi
xin lỗi Xá, xin lỗi Sử, tôi cũng đùa cậu thế thôi chứ không có ý gì. Nếu biết
tính cậu như vậy thì bận sau tôi không đùa nữa.
Xá: (Nói với Sử)
Em xin anh, chuyện chẳng đâu lại dẫn đến chuyện thế này, việc thì bỏ không làm
xong sẽ bị bản phê bình và lại làm tiếp vào tuần sau đấy, mà nước thì vẫn chảy
lênh láng ra đường kia kìa.
A Sử: (Nói với
Sáu) Đấy, Xá bênh ông đấy, tôi sẽ đạp cho ông ấy một trận (cùng lúc đó
thì Sùng Thị Cở đi tới)
Cở: (Chạy vào
hớt hải) sao thế, sao mà lại đánh nhau thế kia… (vừa nói
xong thì Cở dẫm phải mảnh chai) ái trời ơi! (Cở ngồi sụp xuống mặt méo
mó đau đớn)
A Sáu: (Hớt hải)
Cở, em sao thế? (Ngồi xuống đỡ cở)
Xá: Kìa, chị Cở,
chân chị chảy máu rồi để em lấy thuốc lào cầm máu
A Sáu: (Vội lấy khăn
tay trong túi ra băng vết thương cho Cở) Em đến anh không biết, em có đau
lắm không?
Cở: (vẻ xúc động) Tại các anh
đánh nhau đấy (đưa tay lên vai áo Sáu trìu mến)
A Sử: (hiểu tình
cảm Sáu và Cở, chuyển thái độ từ cáu giận sang vẻ hối hận, vồn vã) Chị Cở,
chị có sao không?
Xá: Nếu không nhìn
thấy các anh đánh nhau thì chị ấy không chạy nhanh, đâu dẫm phải mảnh chai thế
này. Đống rác thì còn bù ra thế kia chưa thu hết, chai lọ vứt bừa ra gây tai
nạn đấy.
A Sáu: Tất cả là do
đùa quá Cở à. Nên anh em hiểu lầm nhau chứ chưa xảy ra chuyện gì - chỉ tiếc là
vì chuyện cãi nhau của anh mà chân em lại bị chảy máu thế này.
Cở: Em đỡ đau rồi,
em sẽ giúp các anh dọn vệ sinh bản.
A Sử: (nói với Sáu) Thế là đã rõ,
anh yêu chị Cở sao mà giấu kín thế, giờ thì lộ ra rồi nhé (cời)
A Sáu cười theo
vẻ đồng ý
Mọi người bắt tay thu dọn vệ sinh, thu
dọn xong, cả 4 người mệt nhoài, ngồi xuống nghỉ. Vừa lúc đó Hoan, cán bộ vệ
sinh môi trường huyện đi tới.
Hoan: Mình đến xem đờng
bản ta có vấn đề gì không- vui vẻ:- nhờ các bạn, đường làng ngõ bản vẫn
sạch sẽ tươm tất. Sau những trận mưa to mà không vệ sinh môi trường
tốt, ruồi muỗi sẽ được dịp phát triển, bệnh tật dễ nảy sinh lắm.
Mọi người gật đầu hưởng ứng Hoan.
Hoan: Tiện đây mình
nói luôn tới đây bản ta sẽ được công nhận là bản văn hoá sức khoẻ đấy.
Xá: Vậy hả chị, thế
là chúng em cũng bõ công vất vả!
A Sáu: Tất cả các loại
rác thải bây giờ đều được tập trung ở cuối làng và có để thùng chứa hẳn hoi,
xa nguồn nước sinh hoạt. Nhìn chung không ảnh hưởng gì tới sức khoẻ và môi trường
cảnh quan của bản, đoàn viên chúng em phân công thu gom rác theo tổ, mỗi
tổ có 3 hoặc 4 người chị ạ, tổ chúng em muốn kết nạp thêm một tổ viên nữa (quay
sang Cở) Cở thấy có được không?
Cở: (xấu hổ, béo tay A Sáu) Cái anh này!
Em thì biết thu gom thế nào
Xá: Làm rồi sẽ quen thôi mà, các chất thải rắn thì thu gom chôn dưới
chất tránh xa nguồn nước sạch, chất thải mềm khác thì đốt ... nhìn chung cứ
tham gia ba ngày là biết hết
Hoan: Rất mừng là đoàn viên bản ta thấy
được lợi ích của việc thu gom, xử lý chất thải cũng như vệ sinh làng bản sạch
sẽ, tạo ta môi trường không khí sạch, con người khỏe mạnh, đó cũng chính là
việc xây dựng cuộc sống hạnh phúc của mỗi chúng ta.
Xá: Thế là chị Cở đã được nhận vào tổ
rồi đấy nhé, từ bây giờ chị sẽ cùng anh Sáu và chúng em chăm lo cho vệ sinh bản
mình.
Cở: (Khoác vai Xá gật đầu vui vẻ) Nhất
định rồi!
Một giai điệu (bài hát) về môi trường
làm nền cho cảnh đường thôn Cát Cát sạch sẽ gọn gàng.
Link tải về: Vệ sinh bản làng
Nguồn: http://cerwass.org.vn